Ngón tay cưu mang

Cổ tích trong thế giới ảo - Kỳ 2 - Ngón tay cưu mang

SGTT - Đó là Trần Đỗ Huy, bị liệt toàn thân, phải nằm một chỗ trông chờ vào sự giúp đỡ của những người thân. Nhưng Huy vẫn sống một cách lạc quan

 

SGTT - Đó là Trần Đỗ Huy, bị liệt toàn thân, phải nằm một chỗ trông chờ vào sự giúp đỡ của những người thân. Nhưng Huy vẫn sống một cách lạc quan và còn động viên chia sẻ với những người cũng bất hạnh như mình. Và chỉ bằng nửa ngón tay út còn cử động được, Huy đến với diễn đàn Người tôi cưu mang và viết lên câu chuyện cảm động về tình người.

Từ chiếc laptop và một ngón tay út này,  Huy đã viết lên câu chuyện cổ tích:

“Xin chào cả nhà!

Tôi tên Huy, là một thành viên mới tò te của forum, xin được làm quen với tất cả các bạn có tấm lòng vàng với những hoàn cảnh khó khăn thiếu may mắn, có gì xin các bạn chỉ giáo giùm. Tôi cũng là một người tàn tật nặng không tự chăm sóc được bản thân. Nhưng hôm nay tôi lại muốn giới thiệu một hoàn cảnh khác cần sự giúp đỡ hơn tôi”.

Đó là những dòng mở đầu bài viết của Huy trên diễn đàn Người tôi cưu mang (NTCM). Và từ đó, mọi người trong diễn đàn biết đến anh với nickname Xelan90.

Chuyện của Huy

Bi kịch bắt đầu từ năm 1990, khi đó Huy đang học trung cấp xây dựng, sau một cú ngã do tập xà, Huy đã phải gắn bó đời mình trên giường và chiếc xe lăn. Những ngày đầu tiên với chiếc xe lăn, cuộc sống với Huy đúng là địa ngục. Nằm liệt một chỗ, ngứa cũng phải nhờ người gãi. Nhiều lúc ngứa quá đến nỗi mất ngủ cả đêm vì ngại đánh thức mọi người dậy. Huy thấy bất lực đến trào nước mắt và chỉ ao ước có phép màu giúp mình ngủ mãi mãi không phải sống những ngày đau khổ.

Nhưng nhìn sự tận tâm chăm sóc của mẹ và hai người chị gái, Huy thấy mình phải sống tiếp và phải sống thật tốt. Khi đã “ngộ” ra được điều đó, Huy thấy mình lạc quan hơn và biết chấp nhận cuộc sống thực tại. Và Huy mở lòng ra với thế giới xung quanh, tiếp xúc với sách vở dù rất khó khăn do phải ngồi xe lăn, lật được trang sách không phải là chuyện dễ. Sau này, có người cháu thấy cậu buồn nên đã chỉ  cách sử dụng máy tính. Thương Huy, những người thân và bạn bè đã dành dụm gom góp mua cho Huy một chiếc laptop. Nhưng để nối được mạng không phải là điều đơn giản vì chỗ Huy ở là vùng sâu, vùng xa. Lúc đầu, Huy đăng ký nối mạng qua điện thoại, nhưng vì hộp số xa nhà Huy quá nên cũng phải khiếu nại mãi cái hộp số mới được chuyển tới gần nhà. Sử dụng internet qua điện thoại rất đắt nên Huy chỉ dám lên mạng coi tin tức rồi lại thoát ra. Nhưng năm ngoái, nhờ có bạn bè và nhiều người giúp đỡ can thiệp nên nhà Huy đã nối được ADSL. Kể từ giờ phút đó, một chân trời mới đã mở ra trước mắt và Huy cũng biết thế nào là thế giới ảo. Qua một bài báo, Huy biết đến diễn đàn NTCM và hiểu rằng dù là thế giới ảo nhưng tình người ở đó rất thật và chứa chan.

Lúc đầu, Huy chỉ dám ghé thăm và ngưỡng mộ những thành viên của diễn đàn. Một lần tình cờ, Huy nghe kể về trường hợp em của một người bạn cũng có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn giống mình, Huy đã nhờ người xin số điện thoại rồi gọi tới hỏi han. Và sau nhiều lần đắn đo, ngại ngùng, Huy đã quyết định viết một lá thư gởi đến diễn đàn giúp đỡ cho trường hợp kia. Chỉ mỗi ngón tay út còn nhúc nhích được nên  Huy đã phải mất năm tiếng đồng hồ đánh vật với cái bàn phím để hoàn thành bức thư chỉ hơn 500 từ.

Chuyện của Nam

Trong lá thư của mình gửi diễn đàn, Huy đã kể lại một câu chuyện rất xúc động về hoàn cảnh của Nguyễn Hoàng Nam, sinh 1975, hiện đang sống tại ấp Bến Tượng, xã Lai Hưng, huyện Bến Cát, tỉnh Bình Dương.

“Cách đây khoảng hai năm, trong khi cùng người anh đi mua phân để bón cây, khi bước qua một tấm ván bắc từ bờ ra ghe chở phân tro, Nam đã bị hụt chân té cắm đầu vào một ống cống để đứng, vậy là Nam bị chấn thương cột sống cổ… Hiện nay Nam đang sống cùng cha mẹ già với bốn đứa cháu, ba đứa con nhỏ (đứa lớn nhất mới học lớp 1) và vợ trong một căn nhà nhỏ ở một vùng sâu vùng xa. Kinh tế gia đình chỉ dựa vào hơn 100 cây cao su, chỉ có một mình vợ anh ta là lao động chính, lại vừa chăm sóc chồng con. Kinh tế gia đình anh Nam hiện tại rất khó khăn…

Vì chỉ sử dụng được nửa ngón tay út đã mất cảm giác để gõ chữ, nên để hoàn thành xong bài viết này tôi phải mất gần năm giờ để viết. Mong rằng tôi viết ít mà các bạn hiểu nhiều giùm tôi.

Thân chào

Xelan90”

Cổ tích giữa thế kỷ 21

Từ câu chuyện của Xelan90, một số thành viên trong diễn đàn NTCM đã xuống xác minh hoàn cảnh của  Nguyễn Hoàng Nam. Và khi tận mắt chứng kiến cuộc sống của Nam và gia đình, các thành viên trong diễn đàn đã quyết định đóng góp để cưu mang thường xuyên cho gia đình Nam mỗi tháng 500 ngàn đồng gửi qua tài khoản của ngân hàng. Số tiền tuy không nhiều nhưng đã giúp  Nam và gia đình vượt qua được những ngày khốn khó. Tiếp chúng tôi với nụ cười tươi rói, Nam thừa nhận: “Tôi nghĩ đó là một phép màu giữa thế kỷ 21. Và thực sự Huy đã vớt tôi lên từ vực thẳm đến hai lần”.

Nam kể, nhiều lần, Nam đã nghĩ tới cái chết. Lấy cớ mất ngủ, Nam nhờ vợ đi mua từng viên thuốc ngủ rồi tích lại với ý định khi nào đủ liều sẽ tự tử. Và rồi, Nam nhận được cú điện thoại từ một người xa lạ gọi đến động viên chia sẻ. Khi biết Huy cũng bị liệt thậm chí còn nặng hơn cả mình thì Nam hiểu được rằng đó là những lời gan ruột. Và dần dần, Nam lấy lại được sự lạc quan vào cuộc đời. Mặc dù chưa bao giờ gặp nhưng Huy vẫn gọi điện động viên và an ủi Nam. Những thành viên trong diễn đàn NTCM cũng thường xuyên gọi điện hỏi thăm. Với Nam, họ thực sự là những ông bụt bà tiên xuất hiện để cứu vớt cuộc đời những người như mình.

Điều Nam lo lắng nhất bây giờ là tương lai của những đứa con đang tuổi đi học. Nam sợ một lúc nào đó hơn 100 cây cao su không còn là cứu cánh cho gia đình khiến chúng phải bỏ học. Chính vì thế Nam quyết tâm học lấy một cái nghề. Nam đang nghiên cứu môn bấm huyệt với ước mơ chữa được bệnh cho mình và chữa cho những người xung quanh. Nam khẳng định: “Tôi sẽ quyết tâm vượt lên chính mình và không đầu hàng số phận như anh Huy vẫn động viên”.

Bài và ảnh Hà Dịu

Nguồn: báo SGTT