Lá thư đầu tiên

Cổ tích trong thế giới ảo Kỳ 1- Lá thư đầu tiên và những tấm lòng đồng điệu
SGTT - Một diễn đàn mang tên Người tôi cưu mang mà ở đó, các thành viên thường chỉ biết đến nhau thông qua nickname.
Một diễn đàn mang tên Người tôi cưu mang mà ở đó, các thành viên thường chỉ biết đến nhau thông qua nickname. Nhưng những việc làm của họ thì rất thực tế, đã giúp cho không biết bao nhiêu người có hoàn cảnh khó khăn trong xã hội. Bắt đầu từ một bài báo, họ đã đến với nhau bằng niềm tin và viết lên những câu chuyện kỳ diệu
Chương trình Người tôi cưu mang đi trao quà cho một gia đình có hoàn cảnh khó khăn. Ảnh: Opla

Cách đây gần ba năm, trên báo Tuổi Trẻ trong chuyên mục Thời sự và suy nghĩ xuất hiện một lá thư rất lạ của một bạn đọc với nickname HMHai. Trong lá thư của mình, HMHai đã cảnh báo trong xã hội hiện nay, những cái bất thiện vẫn tồn tại nhiều do chúng ta đã vô tình ngợi khen, cổ vũ cho sự giàu sang nhiều hơn lòng nhân ái
Ý tưởng chương trình Người tôi cưu mang (NTCM) được anh nêu lên vừa như một cách giãi bày nỗi ưu tư, vừa là lời kêu gọi.
HMHAI viết: “Bạn có bao giờ cảm nhận một niềm vui vô bờ bến khi nghe tin một bệnh nhân đã qua được giai đoạn hiểm nghèo nhờ vào số tiền ta tặng để làm phẫu thuật? Và khi người ấy muốn cảm ơn cũng không biết ta đang ở đâu, chỉ ngước lên trời thầm cầu chúc cho ân nhân giấu mặt được bình an. Bạn có bao giờ bước ra khỏi bưu điện lòng thấy vui vui khi mới gửi một gia đình nghèo khó ngoài miền Trung xa xôi mấy trăm ngàn mình tiết kiệm được, bạn có thể mường tượng khuôn mặt rạng rỡ của những người nghèo khổ đó khi nhận được tiền? Bạn không cần họ phải mang ơn, chỉ cần họ tin vào lòng tốt của con người. Nếu mai này những người được giúp đỡ đó vượt qua giai đoạn khó khăn, khá giả hơn, đi giúp đỡ lại người khác, quả thật hành động khơi nguồn của bạn có ý nghĩa biết chừng nào”.
Và từ lá thư đấy, tới tấp những dòng đồng điệu gửi về. Bạn Hồ Hữu Thu Hoà viết: “Tôi rất xúc động khi đọc bài viết này. Bản thân tôi nhiều lúc rất muốn đóng góp vào quỹ từ thiện nhưng thật lòng mà nói tôi chưa có niềm tin là số tiền ủng hộ của mọi người có thể đến được nơi cần đến. Tôi đọc được rất nhiều thông tin về việc này như học sinh ủng hộ cho các bạn vùng bão lụt thì bị ai đó “ăn mất” và còn nhiều những thông tin tương tự như thế. Có rất nhiều người như tôi muốn đóng góp song họ không tin. Hy vọng những bài viết như thế này và có nhiều tổ chức từ thiện đem lại lòng tin cho những người muốn làm từ thiện”.
Bắt đầu niềm tin từ một bài báo, diễn đàn NTCM đã ra đời và kết nối các thành viên thông qua thế giới mạng. Anh HMHai cho biết: Khi trang web ra đời, vỏn vẹn chỉ có ba thành viên. Trong những tuần đầu nếu có tổng cộng 100 lượt viếng thăm thì hết 90 lượt là của chính ba thành viên đầu tiên. Nhưng những người sáng lập ra trang web đã không nản. Các anh tin rằng trong cuộc đời này còn rất nhiều người có lòng nhân ái muốn chia sẻ với những hoàn cảnh khó khăn. Và khoảng một tháng sau thì có 20 thành viên tham gia. Đây là sự ủng hộ rất quý cho những người sáng lập, tạo cho các anh niềm lạc quan để tiếp tục thực hiện chương trình.
Tạo niềm tin cho mọi người không phải là điều dễ, giữ được niềm tin ấy còn khó hơn. Tất cả các thành viên sáng lập đều hiểu điều đó nên phương châm của diễn đàn xem tính minh bạch là quan trọng nhất. Và bí quyết để đạt được điều đó là khuyến khích mọi người trực tiếp tham gia vì một khi tự mình làm lấy thì hiểu rõ và độ tin cậy cũng tăng lên, đồng thời đăng các báo cáo thu chi rõ ràng lên diễn đàn để mọi người đọc. Từ cách làm đó mà tới nay, số thành viên của diễn đàn đã lên tới gần 1.000 người.
Chuyến đi đầu tiên và những tấm lòng
Các thành viên trong diễn đàn vẫn còn nhớ người được cưu mang đầu tiên là chị H’Bim, một hoàn cảnh khó khăn mà một thành viên của diễn đàn có nick là Thaidzuy đã tiếp xúc trong một chuyến đi. Đó là một gia đình dân tộc Êđê gồm một bà mẹ và bốn đứa con nhỏ (chồng đã bỏ đi theo người khác vì nhà nghèo).
“Chị tên H’Bim Kbuôr, thôn Bling, xã Cư Mgar, huyện Cư Mgar, tỉnh Dăk Lăk. Gia đình chị được giao một mảnh đất khá rộng cách nhà 25km để canh tác (trồng bắp và điều), tuy nhiên do đất đai quá cằn cỗi và khô hạn, cuốc lên toàn đá nên cây trồng không lớn được. Một năm thu hoạch chỉ có 160.000đ từ bắp còn điều thì không biết khi nào mới ra trái. Mỗi khi đi rẫy, chị mất 5 – 6 tiếng đi bộ và ở lại 4 – 5 ngày. Chính vì vậy, chị không thể trông chờ vào mảnh đất được giao. Thu nhập chính của chị hiện nay là đi làm thuê (hái cà phê hoặc làm cỏ) với số tiền 30.000đ hoặc 35.000đ. Tuy nhiên, không phải ngày nào cũng đi làm thuê được vì phụ thuộc thời vụ và sức khoẻ. Tôi cũng kịp tìm hiểu thêm gia cảnh nhà chị. Con trai chị, Y Sương năm nay chín tuổi bị bệnh về đường tiểu (không phải tiểu đường) nhưng không có tiền đi bệnh viện. Ngoài ra, nhà tắm và nhà vệ sinh cũng rất tạm bợ, chỉ gồm những tấm bao tải ghép lại”. Sau khi đi thực tế về, Thaidzuy đã đưa câu chuyện ấy lên diễn đàn... Nickname HMHai đã đứng ra nhận giúp đỡ thường xuyên cho chị mỗi tháng 400.000đ thông qua một tài khoản được lập ở ngân hàng Vietcombank do Thaidzuy hướng dẫn chị H’Bim mở.
Và cũng bắt đầu từ trường hợp của chị H’Bim, hàng trăm trường hợp khác đã được giúp đỡ hoàn toàn dựa vào niềm tin giữa các thành viên. Quy trình của diễn đàn là thành viên nào biết một hoàn cảnh khó khăn cần giúp đỡ sẽ đưa bài lên diễn đàn, thành viên nào có thời gian và điều kiện thì đi xác minh và sau đó trên diễn đàn, các thành viên sẽ bàn bạc và quyết định mức hỗ trợ. Ngoài giúp đỡ từ quỹ NTCM, bất kỳ thành viên nào cũng có thể đăng ký hỗ trợ thường xuyên hoặc không thường xuyên những trường hợp cần giúp đỡ.
Điều đặc biệt là những thành viên trên diễn đàn không ai thích nói về mình. Họ đến từ khắp các miền và biết nhau chỉ thông qua một cái nickname trên diễn đàn. Có thể ở ngoài đời thường, họ chưa một lần gặp mặt, có thể ra đường họ đi lướt qua nhau mà không biết nhưng trong diễn đàn, họ thực sự là một gia đình và là cứu tinh của biết bao con người bất hạnh khác. Và họ cứ lặng lẽ góp mỗi người một chút lửa để tạo ra những phép màu lớn, viết lên những câu chuyện cổ tích cho biết bao người cần sự quan tâm.
Hà Dịu